Đất nước tôi
- Thứ tư - 01/10/2025 03:16
- In ra
- Đóng cửa sổ này
Xa xưa lắm…
Từ Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ
Đàn con sinh ra chia nhau lên rừng - xuống biển
Đã bốn ngàn năm chưa thôi đánh giặc
Bốn ngàn năm còn nguyên vẹn một Thăng Long
Bạch Đằng Giang - Lam Sơn - Chi Lăng - Đống Đa ngoạn mục….
Đất nước tôi có bến tàu Không Số
Những con tàu cảm tử nổi chìm cùng sóng đại dương
Một đất nước có quá nhiều nghĩa trang liệt sỹ
Nỗi đau giấu vào những đêm dài không ngủ
Mỗi chiếc lá rừng là linh hồn người lính Trường Sơn
Mỗi chiếc lá rừng là linh hồn người lính nằm lại nghĩa trang Vị Xuyên
Nằm lại chiến trường biên giới Việt - Trung khốc liệt
Đất nước tôi năm mươi năm hòa bình
Hòa bình, mà chưa được thực sự bình yên
Giặc phương Bắc vẫn lăm le từng tấc đất
Biên giới: Cột mốc này cắm xuống
Cột mốc kia lại nhổ lên
Cây rừng còn đứng nguyên làm nhân chứng!
Biển đảo, chúng nhăm nhăm cướp giật
Hoàng Sa - Trường Sa - Gạc Ma:
Máu hòa vào biển đông nổi sóng…
Thủ đoạn nào cũng lồ lộ mưu đồ xâm lược
Dịch Covid giết người … không tiếng súng
Những dòng người làm thuê
Nối dài thêm con đường xa tắp
Đất nước tôi:
Như dáng mẹ còng lưng gánh hai đầu bão tố (*)
Còn bao nhiêu câu hỏi chồng chất đến bao giờ?
Tháng 11/2020
Hải Phòng vươn xa trên con đường hòa nhập của nhà thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan. Chị là hội viên hội nhà văn Việt Nam, hội viên hội nhà văn Hải Phòng; là người con của quê hương Vĩnh Bảo.
Bài thơ in trong tập thơ: “Mùa hoa bưởi ấy” - Nxb hội nhà văn Việt Nam
Tác giả Nguyễn Thị Thúy Ngoan
(*) Ý thơ Trần Mạnh Hào